Kết quả tìm kiếm cho "khó nhọc"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 962
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Ở tuyến đầu biên giới, từ những việc làm bình dị, phụ nữ phường Hà Tiên góp phần giữ gìn bình yên xóm ấp thông qua mô hình Tổ phụ nữ bảo vệ đường biên, cột mốc.
Ở thôn Tử Nê (xã Lương Tài, Bắc Ninh), Đinh Đồng Giang được người dân yêu quý gọi là “Giang tái chế rác”. Không phải vì anh làm nghề thu gom phế liệu mà còn bởi chính đôi tay khéo léo và óc sáng tạo của anh đã “hô biến” những thứ tưởng vô giá trị thành những sản phẩm nghệ thuật tái chế độc đáo.
Trận quyết đấu giữa Thụy Điển gặp Ba Lan tranh vé dự World Cup 2026 hứa hẹn bùng nổ khi Viktor Gyokeres và Robert Lewandowski so tài trực tiếp tại Solna.
Du khách bất ngờ và hút mắt trước vẻ đẹp của loài rau nhót mặn mọc dày, phủ tím những cánh đồng muối hai bên đường ven biển Nghi Sơn - Cửa Lò.
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
Ở các vùng quê, nhiều gia đình thường dành khoảng đất trống nhỏ để trồng rau xanh, giúp cải thiện bữa ăn gia đình và mang lại niềm vui giản dị trong cuộc sống.
Những ngày này, bãi bồi ven biển xã Đông Thái (tỉnh An Giang) rộn ràng tiếng người, tiếng máy ghe. Nông dân ấp 6 Biển tất bật thu hoạch vẹm xanh trong niềm vui trúng mùa, trúng giá.
Khi vầng trăng non báo hiệu tháng Ramadan xuất hiện, không khí tại các làng Chăm Hồi giáo Islam đặc biệt hơn. Tháng chay thiêng liêng này cũng là dịp để cộng đồng người Chăm Islam thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết, sẻ chia và tình nghĩa xóm làng. Điển hình như những câu chuyện nhỏ mà chúng tôi gom góp được tại làng Chăm Đa Phước, ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.